Sunday, 19 March 2017

I.4 (第一本 第四折) Quấy đám


西  I.4 Quấy đám
[]




[
]



[調][]殿





[]
殿






[][]

(01)
[]

[]






(02)

[]

[][]
[
]
[]

[]





[]便


滿

(03)

[]






[]
便
[][
][]

[]


(04)

[]





[]







(05)

[][]
[
]

[]





[]-----

[]



[]


[]






[][

][]
(06)
[]


[]
<*I.4.01*>





[] (07)

[]








Một cảnh. — Trên điện Phật chùa Phổ Cứu

CẬU TRƯƠNG. — (ra) Hôm nay rằm tháng hai, nhà chùa mời sang dâng hương, mình phải sang một lát mới được.

Ngâm:
Sóng gầm gió lật "lá" Kinh,
Mây quang, mưa rắc long lanh "hoa" Trời!

Vỉa:
Trước chùa trăng mới mọc cao…
Mịt mờ sương bạc phủ vào ngói xanh!

PHÁP BẢN. — (cùng các sư, các tiểu ra)

— Hôm nay rằm tháng hai, là ngày đức Phật Thích Ca vào cõi Niết Bàn; đức Thuần Đà trưởng giả cùng đức Văn Thù Bồ Tát làm chay cúng Phật. Các thiện nam, tín nữ ai lễ Phật ngày hôm nay là được phúc lớn lắm. Kia thầy cử Trương đã đến từ bao giờ rồi nọ! Anh em đạo tràng lên trống đi thôi! Đợi trời sáng sẽ mời Bà lớn cùng Tiểu thư sang lễ!

CẬU TRƯƠNG:
Khói hương: mây kết tán tròn!
Tiếng kinh, tiếng kệ: sóng dồn bể khơi!
Phất phơ bóng phướn lưng trời...
Bao nhiêu quan khách trong ngoài chen đua!
Ầm ầm trống giục la khua,
Sấm xuân vang động mái chùa bỗng không!
Rầm rầm Phật niệm chuông rung,
Gió mưa dồn dập ngọn thông lưng trời!
Cửa quyền, sư cụ khó sang mời!
Song the sao Hồng chẳng lựa lời trình cô!
Đỏ mắt mong sao chẳng sang cho!
Sang, ta nhìn chán, nhìn no, kẻo hoài.

PHÁP BẢN. — (quay mời cậu Trương) Mời thầy vào lễ. Bà lớn có hỏi, thầy cứ thưa là có bà con với lão! (01)

CẬU TRƯƠNG. — (vào thắp hương lạy)

Xin cầu cho: người sống thì hưởng trọn tuổi trời,
Người chết thì thong thả ở nơi Thiên đường.
Rước các Tiên linh vào lễ Phật mười phương,
Lòng thành tôi lại thắp tuần hương mà khấn nhỏ rằng:
Xin cầu cho con Hồng đừng có rỉ răng!
Bà lớn đừng biết đến! Con chó đừng cắn to!
Hẹn thầm, ước vụng, xin cho nguyền được như nguyền! (02)

BÀ LỚN. — (cùng Oanh Oanh, con Hồng cùng ra)

Nói một mình:
Sư cụ mời sang lễ, ta sang một lát.

CẬU TRƯƠNG:
Giống tình vào lễ trước đàn,
Tưởng đâu nàng tiên ngọc vừa sa xuống khỏi làn mây xanh!
Thân gượng sầu, gượng ốm như mình,
Đọ sao được vẻ nghiêng nước, nghiêng thành của ai!
Kìa hãy coi: nụ đào điểm cặp môi tươi!
Liễu xuân khéo uốn, vẻ người thướt tha!
Bông lê in mặt nõn nà!
Ngọc đông, ngà chuốt nước da mịn màng!
Nét yểu điệu, vẻ đoan trang,
Ngắm càng rõ đẹp, nhìn càng nổi xinh! (03)

PHÁP BẢN. — Bẩm Bà lớn, chúng tôi có câu chuyện xin thưa. Số là chúng tôi có người bà con, là học trò vào kinh thi Hội. Vì cha, mẹ mất sớm, không biết lấy gì báo đáp. Nhân thấy nhà chùa làm chay, cũng sắm chút lễ, nhờ chúng tôi cúng siêu độ cho. Chúng tôi đã trót nhận lời, sợ Bà lớn trách cập…

BÀ LỚN. — Việc báo hiếu cho cha mẹ, có việc gì mà trách cập! Xin mời lại đây!

CẬU TRƯƠNG. — (lại chào Bà lớn)

Sư già tuổi tác ngồi trên,
Đăm đăm mắt cũng đưa nhìn lúc lâu!
Thầy đạo tràng bụng dạ để đâu,
Tay đương gõ khánh, lại gõ sang đầu Pháp Thông! (04)
Ồn ào, náo nức lạ lùng!
Trẻ, già, quê, lịch vòng trong, vòng ngoài.
Cùng nhau thích cánh chen vai,
Cố xem cho được con người thần tiên!
Sợ người biết đến không nên,
Long lanh mắt lệ, sẽ nhìn qua loa!
Mắt đâu có mắt oan gia!
Thực lòng này thấy khó mà dửng dưng!
Tiếng khóc như oanh hót bên rừng!
Nước mắt như sương đọng ngập ngừng trên hoa!
Ai người học được sư già,
Ngồi che mặt lại thật là từ bi!
Hương mà chi! Nến mà chi!
Nến thì tắt ngấm, Hương thì nguội tanh! (05)
Khoanh tay lũ tiểu làm thinh,
Đổ xô lại cứ Oanh Oanh mà nhìn!
Lòng ta, Mình hẳn đã tin,
Bao nhiêu tình tứ, in trên đuôi mày!
Ý Mình, ta đoán được ngay,
Bao nhiêu buồn tủi chứa đầy buồng tim!
Đổ hồi trống giục hết đêm,
Người đi lễ, kẻ đi xem giật mình,
Chém cha tiếng trống cầm canh!
Đám đương vui, bỗng vô tình phá ngay!
Vô tình tiếng trống ác thay!
Hữu tình ta chịu đắng cay, thiệt thòi!
Hữu tâm chi lắm ai ơi!
Còn gì sung sướng hơn người vô tâm! <*I.4.01*>

PHÁP BẢN. — (đọc sớ, đốt sớ) Trời đã sáng rõ, xin mời Bà lớn cùng Tiểu thư lại nhà!
(Bà lớn cùng Oanh Oanh, con Hồng cùng vào) (06)

CẬU TRƯƠNG. — Thì làm thêm một ngày nữa có được không! Bây giờ thì bảo tôi ra làm sao!

Lao lư suốt một đêm trường,
Trông ra trăng đã ngậm gương lúc vào!
Tiếng chuông đã động lầu cao!
Tiếng gà đã gáy xôn xao bốn bề!
Vội vàng, người ngọc ra về!
Các sư thu dọn lễ nghi tán đàn!
Đàn tràng thôi thế là tan!
Ai về nhà nấy, canh tàn, trời đã sáng ra! (07)










































No comments:

Post a Comment