Wednesday, 8 March 2017

II.5 (第二本 第五折) Ý đàn


<<   >>
西  II.5 Ý đàn
[]

[
]
,[
]





<*II.5.01*>



(01)
[]

[]



[調]]








[]








(02)

[]
[]



[]

西




(03)

[][]
[][]
[][]

[]

𤤮(+)
 




[調]





西(04)

[禿]






[]



西
(05)

[]

便[]






(06)
[]







使(07)
[]

使


[]




[]




[]


(08)

[]
[
]

[]







[綿]




便
(09)

[]
[]

[]





(10)

[]

[]

[ [[
]

[]



[] (11)

[]















Một cảnh. — Viện sách, bên kia là vườn hoa

CẬU TRƯƠNG. — Hồng nó dặn mình đêm nay đợi khi tiểu thư ra vườn hoa thắp hương, thì mượn tiếng đàn để dò la ý tứ. Nghĩ nó nói thật là chí lý. Trời đã tối rồi! Trăng ơi trăng! Sao chẳng vì ta mà mọc sớm một chút. A nghe trống đã thu không! A! nghe chuông đã đổ hồi! (sửa đàn). Đàn ơi đàn! Tôi cùng bác giang hồ lưu lạc, đi đâu cũng có nhau! Cái công lớn đêm nay, tôi trông cậy cả vào bác đó! <*II.5.01*>Trời ơi trời! Về phần ông thì chỉ xin cho nhờ lấy một cơn gió nhẹ, đem hộ tiếng đàn này mà đưa lọt vào vành tai nặn bằng phấn, chuốt bằng ngọc của cô tri âm tôi! (01)

CON HỒNG. — (cùng Oanh Oanh ra ở bên vườn hoa) Mời cô ra thắp hương! Trăng sáng đẹp quá!

OANH OANH. — Hồng ơi! Ta còn lòng nào mà thắp hương! Trăng ơi! Chị còn ló mặt ra làm gì nữa!

Mây quang, vầng ngọc ngang trời…
Gió đưa, thềm ngọc đua rơi cánh hồng…
Ngổn ngang trăm mối bên lòng!
Mẹ ơi! mấy người ăn ở thủy chung ở đời!
<*II.5.02*>
Một ta đây với một ai,
Yêu nhau nào khác yêu người trong tranh!
Lòng mong, miệng nhắc mặc tình,
Gặp nhau họa giữa đêm thanh giấc nồng!
Hôm qua mở rộng gác Đông,
Tưởng đâu rán phượng, ninh rồng dâng ra!
<*II.5.03*>
Nỡ bắt tôi nâng chén mới qua.
Cho thế là lễ trọng, thế là tình thân!
Những mong chỉ Tấn, tơ Tần,
Ai ngờ lại nhận họ gần, họ xa!
(02)

CON HỒNG. — Kìa cô coi: trăng quầng <*II.5.04*> ! Ngày mai chắc có gió!

OANH OANH. — Ừ! Trăng quầng thật nhỉ!

Bao nhiêu mặt ngọc trên đời,
Sợ người trêu ghẹo phải màn ngoài, trướng trong!
Ả Hằng chiếc bóng lưng không,
Lặn Tây rồi lại mọc Đông một mình.
Nào ai là bạn chung tình?
Nào ai là kẻ mối manh đi về?
Ôi trời ơi! Độc địa làm chi,
Cũng đem trướng rủ, màn che mấy lần.
Cho cung Hàn vắng biệt tin xuân!
(03)

(Con Hồng đằng hắng)

CẬU TRƯƠNG. — Hồng nó dặng. Tiểu thư chắc đã ra! (dạo đàn)

OANH OANH. — Hồng ơi! Tiếng gì thế nhỉ?

CON HỒNG. — Thưa cô, cô thử đoán coi!

OANH OANH :
Phải buông quần mà xà tích <*II.5.05*> chạm nhau?
Phải rảo chân mà trâm giắt mái đầu rung rinh?
Phải neo vàng ai động bên mình?
Phải hàng ngựa sắt
<*II.5.06*>, gió thổi quanh trước rèm?
Phải cung hoa chuông thỉnh đương đêm?
Phải rặng tre cành lá ngoài thềm xô nhau?
Phải kéo may theo nhịp thước khâu?
Phải đồng hồ thánh thót canh thâu đêm ròng?
Lắng tai nghe ở mé tường đông.
Thì ra là tiếng tơ đồng bên Mái Tây!
(04)
Bổng như tiếng hạc trên mây,
Trăng trong, gió mát qua bay ngang trời!
<*II.5.07*>
Trầm như cô bé nhà ai,
Tình nồng, ý mặn, nói cười bên song!
Nặng nghe hùng dũng lạ lùng,
Rầm rầm gươm thét, ngựa xông trận ngoài!
Nhẹ nghe tan tác tơi bời,
Âm thầm nước chảy, hoa trôi giữa dòng!
Ý hết rồi, nhưng hận khôn cùng!
Khúc đàn tuy chửa dứt, nỗi lòng ai lạ chi ai!
Loan thơ, phượng yến lìa đôi.
Tấm thương dễ nói nên lời được đâu!
(05)

CON HỒNG. — Cô hãy ở đây nghe! Con vào Bà tí, lại ra ngay. (giả vờ vào)

OANH OANH:
Đàn mình, ta lắng bên tai,
Mà người mình, ta biết là người tình chung!
Tri âm, ai chẳng cùng lòng!
Cảm thương, ai chẳng não nùng xót xa!


CẬU TRƯƠNG. — Ngoài song hơi có tiếng động, chắc là Tiểu thư! Ta hãy thử gảy một bài coi!

OANH OANH. — Ta đứng gần lại bên song này!

CẬU TRƯƠNG. — (thở dài) Đàn ơi đàn! Ngày xưa Tư Mã Tương Như muốn tỏ tình với Trác Văn Quân, có đặt ra bài "Văn Phượng Cầu Hoàng" <*II.5.08*>. Tôi đâu dám lên mặt là Tương Như, nhưng Tiểu thư thì Văn Quân hồ dễ mà sánh kịp! Bây giờ xin gảy theo bài ấy. (06)

Bài đàn

Người đâu xinh xinh tuyệt vời!
Lòng tôi không quên trọn đời!
Đường trần ngày một xa cách.
Bể thương trăm tình đầy vơi!
Phượng bay, bốn phương bay khắp!
Mơ màng tìm kiếm lứa đôi!
Đêm nằm đã mòn mắt trông!
Bức tường Đông, bức tường giết người!
— Lòng xuân trăm mối bồi hồi!
Đàn đây có thay hộ lời?
Bao giờ phỉ nguyền non nước?
Bõ công xót thầm hôm mai!
Ví chẳng cành liền, cánh chắp!
Cũng liều đá nát, vàng phai!
(Đôi lời nhắn người tình chung:
Thương lấy ai phương trời lạc loài!)
(07)

OANH OANH. — Đàn hay! Khúc lựa não nùng! Giọng nghe chua chát! Làm em cũng không sao cầm được nước mắt!

Từng cung, từng bực, từng bài,
Nhận cho ra mới là người biết nghe!
Phải đâu "Lưu Thủy" tỉ tê!
Phải đâu "Hành Vân" lại thuận tựa về "Nam Ai!"
Phải đâu "Vọng Cổ" ngậm ngùi!
Dây dây ly biệt, lời lời nhớ mong.
Nghe ra canh vắng, đêm ròng,
Rộng lần áo lót, lỏng vòng dây đai!
Gảy xong một khúc "Ly Hoài",
<*II.5.09*>
Tài hoa nâng được giá người thêm cao! (08)

CẬU TRƯƠNG. — (buông đàn) Bà lớn quên ơn, phụ nghĩa đã đành! Thế nhưng Tiểu thư, tưởng không nên nói dối mới phải! (Con Hồng lẻn ra)

OANH OANH. — Anh trách thế thì lầm!

Mẹ em nghiêm cấm giữ gìn,
Quản đâu ai rủa, ai nguyền đến em!
Nữ công bận suốt ngày đêm!
Nào cho được rảnh mà tìm bạn loan!
Bên ngoài gió lọt mành đơn,
Bên trong nhà vắng đèn tàn hắt hiu.
Giữa hàng con tiện khẳng khiu,
<*II.5.10*>
Với vài lớp giấy hồng điều bồi song!
Phải đâu mây, nước muôn trùng,
Lấy ai tin tức đưa thông trong ngoài?
Dẫu Vu Sơn cao ngất lưng trời,
Cũng còn có lối tìm người trong giấc chiêm bao!
(09)

CON HỒNG. — (thình lình chạy ra) Thưa cô! Chiêm bao cái gì? Bà biết thì sao?

OANH OANH:
Chạy đâu mà thở chẳng ra hơi?
Hỏi mày còn biết sợ ai nữa, mày?
Trước sau vẫn đứng chỗ này!
Thình lình nó đến, ta đây giật mình!
Bé người mà to họng đã kinh!
Toan cho một trận, thương tình lại tha!
Chỉ e trước mặt mẹ già,
Nó còn kiếm chuyện nói ra, nói vào!
(10)

CON HỒNG. — Vừa rồi con nghe tin cậu Trương sắp đi! Cô bảo làm ăn ra làm sao?

OANH OANH. — Em hãy giữ anh ấy ở lại vài, ba hôm!

Bảo: xem chừng bà đã hối rồi!
Cậu không phải chịu thiệt thòi mãi đâu!
Mẹ ơi! Sao nỡ hiểm sâu,
Bắt đôi trẻ phải lìa nhau cho đành! 
(11)

CON HỒNG. — Cô chả phải dặn, con hiểu cả rồi! Mai con sẽ sang thăm cậu ấy. (cùng vào)

CẬU TRƯƠNG. — Tiểu thư vào rồi! Hồng ơi! sao không lùi lại một bước, trả lời ngay đêm nay cho tôi! Cực chẳng đã, thôi đành ngủ vậy! (vào)



















<<   >>



























































No comments:

Post a Comment